PA's 365 days: November 2009

Tuesday, November 17, 2009

The Wedding

After months of planning and prepping, Huy and I finally wedded in the presence of many dear family members and friends on July 12, 2009 in Hanoi, Vietnam. Although we registered with the Vietnamese court house in January of 2008, and have since been legally husband and wife, we waited until the summer of 2009 to hold our wedding reception as we were both so occupied with graduate school that little time was left for other endeavors. Plus, being a perfectionist as I am, I wanted to have the time to heed to every little details of the wedding to ensure that this once in a lifetime event is celebrated with style and elegance. While respecting the traditional Vietnamese wedding elements, I'd like to fuse them with modern flavors. After all, I have lived in the U.S. long enough to be mesmerized by the American weddings, which typically showcase romance in a very classy way. On top of all this, I also wanted to be certain that luxury doesn't compromise affordability and stick to our modest budget.

Before flying home, we set out on a beautiful Saturday morning of June to take some engagement photos with Jen Ing, an aspiring Boston-based wedding photographer. I was greatly satisfied with the quality of 100+ photos we received. Through the magic of Jen's photo editing and retouching, Huy and I looked much more gorgeous and polished. Here are some of my favorite shots from the session:

IMG_0325

IMG_0398

IMG_0334ab

IMG_0410

IMG_0712

IMG_0761

IMG_0822

IMG_0846

IMG_0960

Back home in Hanoi, the Sofitel Plaza Hotel, the striking landmark between the West Lake and the Red River, set the scene for our mid-summer wedding. We selected this hotel as we were both impressed by the tasteful decor of the lobby and the main function room (where the reception would be held), the newly renovated room for wedding couple which offers a panoramic view of the city, and the professional manner of the hotel's wedding coordinator. It didn't take us long to finalize all the details of the wedding banquet, from floral arrangements, menu, drinks, to entertainment options, since the hotel staff was very accommodating towards our requests and efficient in executing them.

On the wedding day, a day that was supposed to be propitious (or so the fortune teller said), the weather was not at all cooperative. A major tropical storm was sweeping through Hanoi, bringing in heavy rain and thunders. Yet, for me, the wedding could not have been more perfect. It was a joyful celebration filled with exuberant love. Despite the intermittent rain coupled with extreme humidity that could have ruined it all, our mood or our guests' weren't affected even a tiny bit.

The wedding day started with Huy and his close family paying a visit to my home to ask my parents for my hand in marriage. After the most senior person from the two sides made their speeches, I (now already in my Casablanca wedding gown, 10-inch heel and tons of make up) made my debut appearance to greet the guests. We then walked to the altar, burned incense and prayed for blessing from our ancestors and household god(s). Next, Huy and I, together with our families and relatives, hopped on several vehicles to go back to his house for a similar ceremony. When all was finished, we traveled to the reception site.

At the hotel reception hall, there was another short ceremony before dinner was served. The MC introduced the parents, the bride and the groom and we all walked up the stage to exchange rings, cut the wedding cake, open the champagne bottle to pour down a tower of glasses and propose a toast to our guests. Although Huy and I have had our marriage certificate for a while, participating in all the wedding rituals still managed to touch my heart deeply. The solemnity and sacredness of that moment when we kissed in each other on stage, and slid the rings into each other's fingers were soothing, and somehow powerful. In my humble opinion, celebrating the union of two people under the witness of loved ones is what makes the marriage official! And it is the memory of the happenings and emotions of that day that you will hold dearly for a lifetime, not the signing in a piece of paper!

I'm so grateful to the Sammedia team for creating this video of our wedding photos. I hope you will enjoy it as much as we do!






Friday, November 13, 2009

Cố Hương

Tĩnh Dạ Tứ
Thơ: Lý Bạch

Đầu giường ánh trăng rọi,
Mặt đất như phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương

Đã quay trở lại Boston được 1 tuần, nhưng mình vẫn luẩn quẩn trong những ký ức về Hà Nội, về những ngày Tết thật đầm ấm bên gia đình nhỏ và lớn, về tình cảm của những người thân dành cho chị em mình...

Mọi người nói rằng khi đã sống xa quê hương trong khoảng thời gian dài thì sự hòa nhập lại với những gì xưa cũ sẽ khó, nhưng với mình, cứ mỗi lần trở về và ra đi lại là nghìn lần thương nhớ .

Tất nhiên là không phải là không có những cái mình không thích khi về Hà Nội, ví dụ như sự ồn ào, bát nháo, thiếu quy hoạch của đô thị, giao thông ùn tắc, mức chênh lệch giàu nghèo, văn hóa đối xử giữa người và người...

Nhưng có lẽ nơi đâu có những người thương yêu, chăm sóc cho mình hết lòng, nơi đó vẫn là chốn thiêng liêng, và là gạch nối bền chặt nhất giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, vì mình biết rằng dẫu mai đây vật đổi sao dời, mình luôn có cố hương để quay về.

Tết Kỷ Sửu - 2009

Current Event (Part II)

On the Presidential Election

If there was ever a year that I was certain about the election outcome, it was this year. Having observed how the two presidential campaigns unfolded, I was so convinced that Americans, like me, would be utterly disappointed by McCain's candidacy. Come on.... the man may claim himself to be a political "maverick", but he doesn't know a thing about the economy, about what it means to use taxpayers' hard-earned money on imperialist missions in the name of spreading civilization to uncouth corners of the world (like the Iraq war), and about how to run a campaign based on sound policies and good leadership. The politics of anger and fear, manifested in badmouthing and repeated personal attacks towards the opponent is too overbearing.... Such a man cannot be the right choice for the big job, especially at such a critical time. Obama, on the hand, not only possesses clear insights and great vision for change, he also has amazing charisma. His calm manner, mellifluous speaking style, and unwavering message of hope appeal to voters across the country.

I'm so thrilled that America didn't screw this election up! For once, they actually voted not on party ideologies, or other idiosyncrasies, but on the candidate's actual merits. This shows democracy at its best, allowing citizens to punish those who badly govern, and reinstalling a new order.

Despite the horrendous legacy that Obama will inherit, I'm inspired and hopeful about the Obama presidency and can't wait to see how great of a president he will become. History has told us that the greatest presidents are those who came to commanding heights at some of the darkest hours and at the bottom of some of the deepest holes (like Licoln (civil war), FDR (New Deal)....)

Current Event (Part I)

It is yet another day that major stock indexes plunged deeply. The specter of a global recession is looming large. Given the financial turmoil that we are in, attention seems to be shifting away from the upcoming presidential election. I feel urged to jot down some thoughts on current events to remind myself later that I’ve once lived through this tumultuous time.

On the Financial Crisis

The financial collapse, I think, can be understood from a very basic economic principle, the principal-agent problem.

Back in the old day, the home mortgage industry was fairly simple - banks offered loans, those loans were purchased, held and backed by Fannie Mae, Freddie Mac. But when financial legislation allowed investment and securities firms to enter the mortgage world in the 90s, mortgage financing became vastly different. Banks still issued mortgages, but rather than holding them, sold them to an aggregator (like Lehman and Goldman) who then packaged these loans into various kinds of mortgage securities to sell to all kinds of investors. So your mortgage payments did not go to the bank who lent you money, but to pay the interest on those securities.

The principals in this case are the poor investors who bought these securities from an opaque network of trading and securitizing firms. They relied on the mortgage originating institutions – the agents – to tell the truth about the risk involved. But the banks’ agenda was to write as many mortgages as possible – including high risk mortgages to people with questionable credit– to gain more fees since after all, they would sell mortgages to a bundler and recover the money upfront; the incentive for banks to carefully assess borrowers' default risk was simply not there. The agents (banks) then lied about the amount of risk involved. The principals (investors) had no idea how exposed they are.

The consequences of imprudent lending are disastrous. When borrowers couldn’t service their debts, mortgage-backed securities lost value and the banks that held them lost capital. The results are the freezing up of credit and downward spiral in asset values, both of which are lethal to the economy.

In such a crisis, government emerges as the lender of last resort, the only entity with overarching power and discretionary resources to infuse the much-needed liquidity to the capitalist system. A plausible plan, proposed by Paulson-Bernanke is to buy off the toxic mortgages from the banks’ balance sheets, hold them and sell them in an orderly way later. In theory, this removal of bad assets will restore confidence to banks so that they can start lending again. It can also potentially be a lucrative investment (buying in at low price, selling at higher price later). With some luck, we might even hope that the strategy will reduce the current fiscal deficit. But when Congress finally got past bi-partisan politics and ideological differences to legislate this remedy, it seems that it's already too little, too late. So far, the rescue package hasn't done much to stop the market crash from propelling even further.

It all started with capitalist greed – financial institutions’ desire for accelerated profit - and lax government oversight and regulations. What would have previously been unthinkable --the buyout of private sector’s bad debts and partial government control of Wall Street firms-- had become real. Contrary to neo-liberalists’ thinking, unfettered market planted the seeds of its own destruction. We are at the end of an era, the end of ‘leave it to the market’. Less government is NOT always better government.

Back to Reality

The new semester officially started two weeks ago. But the summer only ended yesterday with Huy's parents boarding the plane bound for Hanoi. Though the time we spent together wasn't plenty (only 30 days out of a lifetime), the warmth of family love and care was more than enough to warrant a feeling of emptiness and nostalgia.

During their month-long visit, we exposed them to a breadth of exhilarating outdoor and indoor activities, from hiking up the lush mountains of Hawaii, treading the crystal-clear aqua blue sea water, watching the spectacular "luau" (Hawaiian feast) to strolling down the world-famous Vegas strip, witnessing the cacophony of sights and sounds and pulling those infamous slot machines. They not only got to embrace the unique island experience, but also the fascinating anomalies of Vegas, a place like no other. We have our reasons to pick these two places to show our parents. We feel that the remarkable architecture and human creativity of Vegas wonderfully complements the breathtaking natural beauty of Hawaii. This is probably the best combination that America can offer.

Vacation was a reinvigorating time. It was the time to forget daily worries and indulge in good food, good books and good sleep. There were no alarm clocks, no wake-up calls, no homeworks, no appointments. Days blended seamlessly into nights.

Which is precisely the point.

Only now I'm swamped with the amount of catching up I need to tackle (from completing schoolwork, looking around for job opportunities, to connecting with old friends..)

It's gonna be a busy school year.

Yet, in the midst of all this madness, some music by Ha Tran can brighten my day. Ha Tran has for long been one of my favorite Vietnamese singers. I love her tenuous and playful voice and her versatile singing techniques, which together make soulful music products.

The following song called "Nhang Nho" is from her most recent album titled "Tran Tien". It truly is an excellent piece.


Ôi Tùng Dương!

Đêm qua là đêm của âm nhạc, một không gian âm nhạc hiện đại, đa chiều và gần gũi, được Tùng Dương tạo ra và thỏa sức vẫy vùng. Dương hát 10 bài liên tiếp mà chất lửa vẫn còn nguyên vẹn mỗi lần tiếng hát cất lên:

- Mùa thu cho em
- Gửi gió cho mây ngàn bay
- Cỏ và mưa
- Con cò
- Ôi quê tôi
- Trăng khát
- Trên đỉnh phù vân
- 1 bài jazz tiếng Anh
- Ngược sáng
- Nỗi khát

Âu cũng là duyên kỳ ngộ vì cứ mỗi lần về Việt Nam, mình đều mong đợi các show ca nhạc có Dương hát nhưng luôn bỏ lỡ các dịp. Lần này, không những được nghe một bài mà mình còn được thưởng thức một mini liveshow của Dương tại Phòng Trà Không Tên. Dương đã hát một lọat các ca khúc làm nên tên tuổi và ghi đậm phong cách âm nhạc rất đặc trưng của mình. Sân khấu bố cục giản dị, không gian nhỏ của phòng trà tạo cảm giác ấm cúng, khiến cho âm nhạc dường như không có khoảng cách. Ca sĩ hát hết mình, và khán giả (đặc biệt là PA) hân hoan cổ vũ và yêu cầu. Thế giới của người nghệ sĩ chạm tới thế giới của khán giả, hai bên gặp nhau trong niềm đam mê nghệ thuật. Ngoài ra, tiếp xúc với Dương sau ánh đèn của sân khấu thì thấy Dương rất bình dị, và hòa đồng.

Gu âm nhạc của mình rất bát nháo. Cái gì mình cũng nghe, và cũng có thể thích được, tuỳ tậm trạng, tùy thời điểm; từ jazz, blue, rock ballad, pop, R&B, classic, đến dân gian đương đại và ca trù... Nhưng đa phần, các bài hát nếu đã gắn với mỗi phần đời của mình phải có cái gì đó lạ trong giai điệu và ca từ, có sự và sáng tạo và thể nghiệm trong cách hát hay phối khí.

Có lẽ vì vậy, mình đã thích Tùng Dương ngay từ khi Dương xuất hiện ở SMĐH 2004 và công phá sân khấu này với nhiều ca khúc mới như Ôi quê tôi, Quê nhà, Trăng khát, Lửa mắt em, Yêu, Chạy Trốn... Các bài hát trên đều ẩn chứa tậm trạng của một người đang yêu mãnh liệt, có chất tự sự, có chất jazz phiêu lãng. Qua giọng hát khỏe, truyền cảm và kỹ thuật của Tùng Dương, những sắc thái cảm xúc này được phô trương rõ nét.

Gần đây, mình đặc biệt ấn tượng với album Những ô màu khối lập phương. Mình mê cái chất quái quái đầy tâm trạng Dương thổi vào từng ca khúc. Album khơi gợi một không gian thiền, làm cho người nghe thấu cái cảm giác cô quạnh mông lung của con người cùng với những luẩn quẩn trong cuộc sống và những khao khát bất thành của họ. Nền nhạc New Age kết hợp giữa dân gian đương đại và cổ điển tạo ra một thứ âm nhạc hiện đại, nhưng lại rất có hồn Việt. Nó chạm đến góc tâm linh trong sâu thẳm mỗi người.

Mình cho rằng Tùng Dương là nam ca sĩ trẻ số 1 của Việt Nam hiện tại. Nhiều bài Dương đã hát, không ca sĩ nào có thể thể hiện lại mà cũng đạt hiệu quả như vậy. Dương là một cá tính âm nhạc hiếm có.

Mọi người hãy thưởng thức ca khúc Đỉnh núi lãng quên!

Xem Mê Thảo, nhớ Vang Bóng Một Thời


Cuối tuần, HA chiếu cố đến nhà chơi với bạn. Hai con cứ khi nào gặp nhau là lại hàn huyên đủ thứ chuyện trên đời, để mặc thời gian trôi. Khách quý đến nhà mà tủ lạnh trống rỗng, nên bữa cơm tối thật đạm bạc, chỉ có cơm nguội, vài miếng chả lá lốt và một bát canh chua sấu vì bạn chợt nhớ ra trong tủ lạnh vẫn còn mấy quả sấu bạn lấy trộm từ cơ quan về. Không có cơm lành canh ngọt để chiêu đãi bạn hiền nên bạn đã bù lại bằng việc giới thiệu bộ phim Mê Thảo- Thời Vang Bóng, một bộ phim bạn đã xem từ lâu và vô cùng yêu thích.

Phim mượn ý tưởng văn học từ tiểu thuyết Chùa Đàn của nhà văn Nguyễn Tuân và những chất liệu văn hóa rất đặc trưng của đồng bằng Bắc Bộ để kể về bi kịch cuộc đời của Nguyễn, chủ ấp Mê Thảo, và Tam, một nghệ nhân chơi đàn đáy cự phách. Trong phút bấn loạn ở phòng hát, Tam đã ngộ sát con một quan lớn ở đất Hà Thành và bị sở Cẩm ráo riết truy đuổi. Nguyễn tri ân Tam vì ái mộ ngón đàn điêu luyện, nên khuyên Tam tạm lánh về ấp Mê Thảo để tránh trọng tội. Để bảo toàn tính mạng, Tam đành phải từ giã nghiệp đàn ca và chia tay cô Tơ, một ca kỹ lừng danh mà anh yêu sâu nặng.

Sau khi về ấp được vài hôm, thì đến lượt Nguyễn phải đối mặt với bi kịch của chính mình. Vợ chưa cưới của Nguyễn đã bị chết trong một tai nạn ô tô trên đường đến ấp để thành thân. Vì đau đớn đến tột cùng, Nguyễn trở nên điên loạn và gàn dở. Nguyễn quy kết chính nền văn minh cơ khí đã hại chết người yêu, nên lệnh tịch thu và đốt hết tất cả những gì thuộc về văn minh trong ấp (như đồng hồ, ghế da, máy móc, sách vở ...). Sau đó, Nguyễn tự hủy hoại mình bằng rượu, và trong chếnh choáng men say , hoang tưởng về người yêu quá cố. Nguyễn liên tiếp đưa ra những yêu sách vô lý làm khổ người dân (như di dời cây hoa gạo từ ngoai đồng vào giữa sân, thả đèn trời, ...) hòng làm dịu nỗi đau của mình, nhưng vẫn không thể nào nguôi ngoa. Sự tuyệt vọng của Nguyễn được đan xen với những dày vò nội tâm của cô Câm, một gia nhân thầm yêu trộm nhớ người người chủ của mình trong câm lặng và nhẫn nhục.

Tam chịu ơn cứu mạng của Nguyễn, không ngại hiểm nguy đến tìm gặp Tơ xin được một lần cuối mang tiếng đàn của mình hòa giao với giọng hát của cô, kể cả khi anh biết rằng việc chơi đàn bây giờ cũng đồng nghĩa với cái chết. Anh nghĩ chỉ có tiếng hát của Tơ mới hóa giải được những uẩn ức trong lòng Nguyễn, cứu sống được cái linh hồn đang chết dần chết mòn ấy. Và bản thân anh cũng coi cuộc sống khi tách rời với cây đàn là vô nghĩa.

Tam đưa Nguyễn đến nhà Tơ, và như cảnh ở đầu phim, Tam đệm đàn, Tơ hát, những làn điệu ca trù vang lên đầy ám ảnh. Trên nền của lời hát, ngón tay Tam bật máu, Tam trúng độc và chết. Nguyễn về ấp, nhìn thấy cảnh người Pháp khởi công xây dựng đường sắt, quẫn trí, đốt những vò rượu được chôn dưới đất và tự thiêu sống mình trong ánh mắt đầy bất lực của cô Câm.

Dùng tiếng đàn và lời ca để thức tỉnh ông chủ ấp u mê, có lẽ thông điệp của phim là chỉ có nghệ thuật mới hóa giải được niềm đau, soi sáng những tâm hồn lạc lối. Nhưng nếu tiếng đàn có thể làm người cho người nghe nó đang chết mà sống lại, nó cũng có thế bắt người chơi đàn đang sống phải chết đi. Nghệ thuật không chỉ đơn thuần là sự mua vui, nó cũng có quy luật hoán đổi, có sự hy sinh. Nó liên quan đến sự sống và cái chết.

Bối cảnh của phim là thời điểm thực dân Pháp bắt đầu vào Đông Dương, mang văn minh phương Tây để áp đặt vào xã hội phong kiến lâu đời của Việt Nam. Phim vì thế tập trung khắc họa những va chạm giữa văn hóa Đông và Tây. Xem phim, ta như được đi ngược thời gian để sống ở thời khắc giao tranh sáng tối ấy. Phim có nhiều cảnh quay tuyệt đẹp, ví dụ như cảnh thả đèn trời, cảnh cô Cam bị bỏ giỏ trôi sông, cảnh nhà cửa ở vùng quê phía Bắc…

Phim có tiết tấu chậm, bảng lảng nhiều nỗi niềm. Đọc Nguyễn Tuân thì thấy ông có óc quan sát rất tỉ mỉ, và nhìn ra cái đẹp trong từng chi tiết nhỏ nhặt đời thường nhất của cuộc sống, và biến nó thành một nghệ thuật để người ta thưởng ngoạn. Việc chuyển thể truyện của Nguyễn Tuân sang ngôn ngữ điện ảnh là một công đoạn chắc không quá khó vì bản thân lời văn của ông cũng đã mang ngôn ngữ điện ảnh rồi. Nhưng phim đã rất thành công để làm cho ra chất Nguyễn Tuân, kỳ quái và hoài cổ.

Tuy một số đoạn chuyển tiếp giữa các cảnh còn chưa được mềm mại lắm, và một vài câu của nhận vật Nguyễn hơi ngây ngô, kiều như “Bóng tối là địa ngục nhưng ánh sáng chưa phải là thiên đường”, nhưng nhìn chung, đây là một tác phẩm điện ảnh tương đối hoàn chỉnh, về nội dung, về lời thoại, về nghệ thuật quay phim, về dàn diễn viên, về tính nhân bản và chiều sâu triết lý.

Mũi Né

Our 1-hour planning at the end of Thursday resulted in a trip to Mui Ne over the weekend. We knew that we wanted to escape the heat and noise of Sai Gon and be exposed to the clean air, warm radiance of the sun, cool ocean water and coconut trees, but were initially uncertain of our destination. Mui Ne suddenly became the only option as we found out that all means of transportation to Nha Trang were infeasible: the flight was too expensive, the train was completely sold out and the SinhCafe bus (with steep reclining chairs) seemed uncomfortable.

I wasn't too psyched about Mui Ne before our departure. Recalling my last visit to this coastal town, Huy and I didn't like the intimidating waves, the hotel service and the overall atmosphere. We found Mui Ne too quite, too serene, and too boring for our taste. But surprisingly, during my second trip, I actually came to appreciate Mui Ne's distinctive characters: from its gated beachside resorts with thatched roof bungalows that spread over 1 kilometer, its collection of sand dunes, which is particularly scenic under the glaring sunlight, its largely unspoiled beach to its overwhelming tranquility.

Mui Ne's hidden charm can easily entice any traveler in need of a place for deep relaxation away from the loud crowds. The fresh air can energize you, the water can refresh you, and the natural beauty can renew you.

Have I grown old, or has SaiGon's fast-paced life drained much of me?

Đôi nét về thành phố phương Nam

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Mình đã ở SG được 2 tuần. Mình yêu mùa hè nên yêu luôn cái nắng dìu dịu của phương Nam, tuy đôi lúc nhiệt độ lên quá cao cũng gây cho mình cảm giác trì trệ, mệt mỏi. Sống ở trong này mình có thể thấy rõ sự khác biệt của văn hóa vùng miền. Người SG sành điệu, biết làm mà cũng biết chơi, phóng khoáng trong cách suy nghĩ, tư bản trong cách làm việc, hoạt ngôn trong lời nói, cởi mở chân thành, và sòng phẳng. Người SG chuộng ăn uống tại hàng quán, rất thích đi cà fê cà pháo để bàn chuyện làm ăn kinh doanh, hoặc gặp gỡ tán gẫu với bạn bè... Ẩm thực SG thường có nhiều rau sống ăn kèm với các món ăn có vị ngòn ngọt.

Lần này vào SG mình không phải là một thực khách chỉ ghé chân vài bữa rồi lại đi, mình ở đây trong 2 tháng liền. Tuần đầu mình hơi bí bách vì phương tiện đi lại là xe ôm, rất bất tiện để hài hòa công việc với sở thích dạo quanh phố phường dạo quanh thị trường của mình. Tuy nhiên, mình cũng gặp được vài người bạn, đi ăn được một bữa sushi. Tuần thứ 2 thì nhờ có chiếc Nouvo mà chú Dương cho mượn, mình đã đều đặn đi Yoga, thưởng thức thêm được vài món đặc sản SG, và lang thang đến trung tâm thành phố ở Quận 1.

Có xe, mình mới cảm thấy thực sự làm chủ được cuộc sống. Chiếc xe đã làm hệ thống đường phố vốn rất xa lạ dần trở nên thân quen. Chắc phải mất một thời gian lâu nữa thì mình mới thực sự lượn lờ phố xá mà không cần hỏi đường về, nhưng mà ít ra thì chiếc xe máy cũng góp phần đẩy nhanh tốc độ thích nghi của mình với cuộc sống ở chốn phồn hoa này.

Nhưng mình nhận thấy rằng con người mới là yếu tố quan trọng để làm cho đất lạ gắn bó hơn với tâm hồn. Đợt này, Ty Mèo đang nghỉ hè cũng trở về SG để thăm gia đình. Ba chị em sàn sàn tuổi nhau, nên rất hợp cạ. Ngoài ra, các bạn bè mới ở cơ quan cũng là những sinh viên từ các nước khác đến và đều lạ lẫm với SG như mình, nên có thể cùng khám phá thành phố, các quán ăn, các chỗ vui chơi, và cả cách làm việc với đối tác Việt Nam về các vấn đề về quy hoạch.

Với sự bành trướng của đô thị để phục vụ cho các hoạt động kinh tế, SG giờ rộng gấp mấy lần ngày xưa. Các khu đô thị mới có diện tích trên 20 hecta (như An Phú, Phú Mỹ Hưng…) thường nằm ngoài khu vực trung tâm. Hàng ngày, người dân phải rất khó khăn để nhích từng bước qua dòng xe cộ đông đúc và khói bụi mịt mù để đến công sở. Đúng là không thể cấm ô tô đi lại trên phố, nhưng thêm một cái ô tô là các tuyến phố chính lại tắc nghẽn thêm một tý vì ô tô chiếm đến nửa diện tích của các phố trong các quận nội thành. Nhìn thấy ô tô là mình sợ, vì đi đằng sau ô tô là hứng trọn khói và bụi. Ô tô và đặc biệt là ô tô buýt làm cho người đi xe máy khổ sở. Ngược lại, những người đi xe máy cũng không muốn chọn lựa đi ngồi trên ô tô để tránh nắng tránh bụi vì ô tô thiếu tính cơ động. Quản lý được áp lực của phát triển là một vấn đề nan giải, nhất là khi nước mình quá thiếu nguồn nhân lực được đào tạo bài bản về quy hoạch để có tầm nhìn và định hướng đúng đắn.

Những người trẻ và ham chơi như mình thường dễ bị cuốn hút bởi phong cách sống thoáng và giống Tây ở SG, nhưng về lâu dài, mình nghĩ cái đọng lại khiến người đi xa vương vấn, day dứt, trăn trở thì không có (hoặc chưa có). Mình vẫn thích sự trầm lặng, tinh tế và kín đáo của người Hà Nội, thích cái vẻ trầm mặc cổ kính, không bị thị trường quá của Hà Nội, và cả đồ ăn đậm đà hương vị và bản sắc ở phía Bắc. Một cái nhìn hơi bị thiên lệch, mong các bạn phương Nam thông cảm.

A taste of Saigon

After a hectic few days flying through airports and stopping in cities, I finally arrived in HCMC. I realize that I don't have to be in Hanoi to feel like home. The Southern atmosphere also gives me the same sense of cosiness and familiarity. Within this teeming metropolis, real estate development is unconstrained, resulting in tightly packed blocks with narrow lanes, multiple shops, and heavy congestion. The city is hustling and bustling.

I'm currently interning for UEPP, an organization established and funded by the European Union to assist Vietnam with improving the quality of urban planning and making planning more responsive to local needs. I was surprised on my first day to meet so many foreigners from all over the world in the office. By default, I become the local expert in their eyes :)

4 year, one love!

Những ngày hè đầu tiên đã làm mình mất đi ý niệm về thời gian. Dường như ngày lẫn vào đêm, không có một ranh giới rõ rệt. Cứ tưởng chỉ lúc bận rộn, thời gian mới qua nhanh, nhưng những ngày nghỉ cũng chóng vánh trôi khiến người ta càng muốn níu kéo. Cuộc sống vốn không thể tách khỏi những vòng xoay hiện hữu với những buồn vui, lo âu, và mệt mỏi.

Chỉ 2 hôm nữa là mình phải tạm biệt vùng thung lũng Silicon lạnh lẽo này để trở về với cái nắng, gió, và bụi của Việt Nam. Mọi lần, mình háo hức lắm, vì ở nơi ấy, mình được trở về tuổi thơ và kỷ niệm, được sống như mình đã sống: bao bọc trong tình thương yêu của gia đình, đặc biệt là sự chăm sóc tỉ mỉ của bố mẹ. Tạm gác lại chuyện học hành, chuyện công việc, mình có thể thỏa thích dạo quanh các con phố của Hà Nội, ăn những món ăn mình yêu thích mà chỉ ở Hà Nội mới có như bún ốc thịt bò, phở bò, bánh rán mặn, nộm thịt bò khô, chè thập cẩm..., nói chuyện phiếm với bạn bè. Lần này, mình sẽ phải bỏ Cún ở lại đất Mỹ một mình, tự nhiên thấy chạnh lòng. Cái cảnh "người ở, người về" thật là chán.

Lâu rồi mình đã quen với cảm giác có Cún ở bên cạnh trong mọi lúc, mọi nơi. Chẳng hiểu từ khi nào, Cún đã trở thành cả thế giới, cả bầu trời của mình, mặc dù từ khi bắt đầu yêu nhau, mình với Cún đa phần là ở cách xa nhau, đầu tiên thì mỗi đứa một nước, sau thì hai đứa cùng ở Mỹ, nhưng mỗi đứa một bang. Nhưng nhiều lúc mình nghĩ chính khoảng cách tạo nên chất kết dính kỳ diệu, cũng như chính những khác biệt lại là nguồn gốc của những giao thoa về tâm tưởng.

Hai đứa là hai mảng màu tương phản. Nói một cách văn hoa, nếu Cún là mặt trăng thì mình là mặt trời. Cún sống nội tâm, sâu sắc, giản dị còn mình thì cả thèm chóng chán, lại hơi phù phiếm... Thế giới quan của Cún gồm những con số, những phép tính, những phương trình, đúng sai rành rọt, còn mình theo đuổi khoa học xã hội nên chẳng phân định đúng sai bao giờ vì không thể tìm một đáp án duy nhất cho các vấn đề xã hội. Nhưng có lẽ những mặt đối lập này lại tạo nên lực hấp dẫn, vì chúng có thể bổ sung và hỗ trợ cho nhau.

Cún và mình đã có 2 tuần thật là vui ở California, ăn bao nhiêu cherry, kim chi, bulgogi, và sushi, chơi games, tụ tập với bạn bè, đi shopping. Thôi thì cố gắng hưởng thụ nốt những ngày còn lại trước khi phải đối mặt với 12 tiếng chênh lệch và một đại dương ngăn cách. Mình chắc không phải là một người duy tâm, nhưng rất hay trăn trở, day dứt với những gì thuộc về phạm trù tình cảm... Cún ơi, có người sẽ rất nhớ Cún lúc nằm ôm gối một mình ở nơi xa.

Japan via the Last Samurai

While planning my Hawaii getaway, I suddenly realize that my days slaving away at Ernst & Young finally pay off. I've accumulated enough American Airlines mileage to redeem a free ticket to Japan .

Japan has always intrigued me by its development path. As the country moves from a base of shattered industries and demoralized population after WWII to cutting-edge technology and economic power status, it somehow still manages to integrate its unique culture while keeping the core heritage largely untainted by Western influence. Japan, for me, is a place where you can find all the dichotomies, East and West, traditional and modern, urban and rural, to coexist harmoniously. It's an exemplar of contemporary hybrid culture.

The juxtaposition of old and new is the overarching theme that runs through the Last Samurai. In this heartfelt presentation of a tale of love, war, nationalism, and heroism, the movie depicts a journey into the unfamiliar land of Japan of Captain Nathan, a half-drunk American soldier in deep sorrow and disillusionment. After fighting many futile battles, Nathan becomes adrift when he realizes that self-interest has replaced sacrifice and honor. Concomitantly, in Japan, Katsumoto, the last leader of the venerated Samurai, an ancient line of warriors who dedicate their lives to serving the emperor, is also about to see his life disintegrate. The modern way that encroaches upon traditional Japan threatens the values and codes by which the Samurai has lived and died for centuries. The paths of these two warriors converge when the young Emperor of Japan hires Nathan to train Japan 's first modern army and quell the Samurai uprisings.
The story of The Last Samurai took place at the end of the old Shogunate rule when Japan had its first significant encounter with the West after a self-imposed isolation of 200 years. The moments of change from the antique to the modern are especially poignant and dramatic, and wondrously visual. Each image, each landscape in the movie tells a story. A man in a bowler hat strolls beside a woman wearing a kimono. A man firing a repeating rifle faces a man wielding a sword. It's amazing to watch the physical, emotional and spiritual turbulence of this exotic and contradictory era unfolds.

I deeply respect and admire the Japanese ethos, especially that of the Samurai. I think their spirit of strength, compassion, fierce loyalty, their commitment to honoring their word and a willingness to give their lives for what they believe is right is highly commendable as it’s about taking responsibility for what you do and say, whatever the repercussions. Though the Samurai seems anachronistic to the proponents of progress, and the new lust for all things modern in Japan leaves no room for the Samurai with their fabled swords and old-fashioned notions of honor, Katsumoto still maintains his personal principles in a society that no longer values them. His struggle, especially in combination with Nathan’s own reluctant spiritual journey, is extremely mesmerizing.

Anyway, the point of so much rambling is that if you haven't watched the Last Samurai, you should go to the DVD store now. As for me, I need to act on that free ticket quickly before American Airlines goes bankrupt. After all, they're already charging $15 for one checked baggage.

India Untouched

My promise to write more about India is long overdue.. I know!

I've been displacing myself from social life to focus on school work and have been surfacing only to eat and drink. To make it this far through my Master program, I've put in so much sweat labor. Despite the looming deadlines, I'm inspired to write today after watching a movie called The Darjeeling Limited. The movie was so oddly constructed and unentertaining, yet it immediately evoked my endless thoughts and emotions as it was filmed almost entirely in India.

I went to India on a class project to assist Navsarjan Trust, a leading advocacy NGO for Dalit rights based in Gujarat, to find solutions for eradicating manual scavenging – the inhuman and dangerous practice of removing human excreta from “dry” toilets using brooms, tin plates and baskets and carrying untreated waste on the head to disposal sites. Though long outlawed, the practice still persists in various parts of India, and is performed solely by a sub-caste within the Dalit community. In 1917, Gandhi called manual scavenging “the shame of the nation”. It is then mind-boggling to know that one half a century later, in a seemingly more civilized, more technologically advanced, and more prosperous society, people are still cleaning and transporting other people’ filth and are perceived as untouchables. Dalits, mainly women and young girls who perform this work, are exposed to abysmal work conditions, serious health hazards, exploitative wages and systemic social discrimination. Manual scavenging represents human rights violation in its grossest form.

But Dalits don't choose this occupation themselves. It has been forced onto them by caste pressures. In fact, despite a litany of anti-manual scavenging laws in the book, the caste system still legitimizes and perpetuates the practice of manual scavenging, trapping Dalits in a job so undignified that no one else will do.

Caste (or Varna) is one of the oldest systems of social categorization in history. It remains until this day the basis of all types of social interactions in India. The system is broken down to four groups based on occupation, Brahman (priests, scholars and teachers), Kshatriya (warriors and rulers), Vaisya (traders and agriculturists), and Sudra (workers and service providers). The Varna is said to correspond to the various parts of the body of the divine Brahma. Brahmans come from the head, Kshtriya from the arms, Vaishya from the torso and Sudra from the legs. Outside of the Varna system, are the Dalits (also referred to as the Harijans, or the untouchables).

Caste is rooted in Hinduism, particularly Karma - a view of cosmic order based on causal connection between the past, the present and the future. According to Karma principle, the effects of past deeds actively determines present and future experiences. Karma largely explains the general acceptance of the social hierarchy by many Indians. As people take their place in society as primarily pre-determined, they don't question their hereditary social ranking or desire to elevate their status. Thus, caste has been consolidated into a system of social stratification that effectively impedes mobility.

Discrimination and biases are inherent features of the caste system. Dalits are subject to an alarming degree of violence, rape and even atrocity. They usually live in peripheral settlements on the outskirts of villages, are not allowed inside the homes that they clean, are denied access to temple, public water sources and community events, are differentiated in the job markets, etc. Although they are not always the poorest in terms of incomes, these communities are invariably kept at the margin of society as they are deemed "polluting" by the upper-caste. Those who transgress caste-based norms are socially humiliated and punished.

Manual scavenging is placed against this indestructible wall of caste, which has embedded itself intractably in the fabric of Indian society. I believe the solution to ending this pernicious practice requires that the caste system be annihilated altogether. Any driving force of change will be futile without tracing the problem back to its root: the caste system.

The Real India

Ngày cuối cùng của tháng 3, mình vừa trở về sau 2 tuần sống và làm việc cùng với một nhóm bạn tại một làng quê thuộc tiểu bang Gujarat của Ấn Độ. Mình sinh ra và lớn lên ở Hà Nội, nên ko có một liên hệ khăng khít nào với miền quê, cũng chưa ở vùng nông thôn lâu ngày bao giờ. Mang tiếng là đến từ một nước đang phát triển, cũng khổ không kém gì Ấn, mình vẫn cảm thấy hơi sốc trước những nghèo đói, khổ đau triền miên của nhiều người dân xứ này trong khi Ấn Độ được coi là nền kinh tế nóng với tộc độ tăng trưởng chóng mặt.

Mình không biết nhiều về Ấn, chỉ biết rằng mình muốn sang đây một lần trong đời, để tham quan và tìm hiểu kỹ hơn về nền văn minh giàu bản sắc lâu đời vào bậc nhất thế giới này. Mảng kiến thức chắp vá của mình về Ấn có một chút về văn hóa phức tạp của Ấn, một chút về tôn giáo (đạo Hindu, đạo Phật), một chút về hình ảnh phụ nữ Ấn trong trang phục truyền thống sặc sỡ và đồ trang sức bằng vàng lộng lẫy với khuôn mặt sắc nét, đẹp mê hồn.

Bức tranh về một "Ấn Độ thật" không lóng lánh như mình tưởng tượng. Trong 2 tuần, mình được tham quan hai thành phố lớn của Gujarat là Amedabad và Baroda và phần lớn thời gian mình dong duổi trên những con đường nhỏ hẹp bụi mù để đến các làng quê xa xôi của Ấn. Ở thành phố, diện mạo đô thị không được chăm chút. Nhà cửa cũ kỹ, đổ nát, mọc chen chúc do quy hoạch manh mún, trâu bò, lạc đà lững thững đi trên phố cùng với xe máy, ô tô, và xe ba bánh, chat thải ở khắp nơi. Ở vùng quê, đất nứt nẻ, khô hạn vì nắng nóng và khan hiếm nước, phân người lẫn phân súc vật rải rác trên những bãi đất trống, tạo uế khí nồng nặc, nhầy nhụa rất phản cảm. Những điều kiện sống cơ bản nhất của con người về nước sạch, nhà vệ sinh, y tế, giáo dục... đều không được đảm bảo. Số phận của người dân ở nhiều miền xa xôi đang dần rơi vào lãng quên. Không phải vì chính phủ không có các chính sách hỗ trợ xóa đói giảm nghèo, mà vì các chính sách này thực thi hời hợt, nên hiệu lực thấp, quan địa phương bòn rút tiền công vào túi riêng, không ngó ngàng đến đời sống của dân, bỏ mặc các dịch vụ công cộng tha hồ xuống cấp.

Thời gian ở Ấn khiến mình nghĩ nhiều về Việt Nam vì những nét tương đồng. Hình như các nước đang phát triển bị một lời nguyền truyền kiếp nào đấy. Các nước này đa phần nằm ở miền Nam, có khí hậu nhiệt đới nóng ẩm, thừa nắng, thừa mưa, thiếu gió, thiếu nước. Chưa kể đến các yếu tố khách quan khác, chỉ riêng điều kiện địa lý và khí hậu khắc nghiệt đã khiến người dân cứ tiều tụy, lam lũ với nghề nông, da đen do cháy nắng, bệnh tật lan tràn vì nguồn nước bẩn, vì vệ sinh kém, vì không khí ô nhiễm, vì côn trùng (ruồi, muỗi, gián, ...).

Công việc bề bộn trước mắt, cho dự án ở Ấn, cho các lớp học khác, mình sẽ viết kỹ hơn khi nào thời gian cho phép để chia sẻ với các bạn những hiểu biết mới của mình về Ấn Độ, đặc biệt là về hệ thống đẳng cấp (caste), là nền tảng cho các mối tương quan xã hội ở Ấn. Ý thức về đẳng cấp này ăn sâu vào nếp sống ở vùng nông thôn, dẫn đến sự phân biệt đối xử cùng cực giữa những người thuộc đẳng cấp trên và đẳng cấp dưới, làm cho mọi vấn đề về phát triển trở nên vô cùng nan giải.

Hà Nội nhớ

Rời xa Hà Nội, chơi vơi trong những khoảng trống, da diết một nỗi nhớ... Nhớ những phố cổ trầm mặc trong giá lạnh mùa đông, những nóc nhà cao thấp loang lổ dấu vết thời gian quyện với cái hiu quạnh của hồn phố, những ánh đèn khuya tĩnh lặng dội xuống lề đường...

Giữa một rừng ca khúc về Hà Nội, bài hát của Cường như một cơn gió lạ. Có cảm giác như Cường là một gã hát rong ôm đàn dạo qua những con phố của Hà Nội và ghi lại những gì mình thấy bằng ngôn ngữ âm nhạc giản dị nhưng mang hơi thở của đương đại. Một ca khúc trẻ của một người trẻ với lời ca gần gũi và giai điệu acoustic có chút gì đó "bụi" đã tìm được nhiều đồng cảm của tôi vì nó khác với những gì đã được hát cho Hà Nội. Trong miên man nhớ, bài hát của Cường phác họa một bức tranh Hà Nội ấm áp, sáng sủa, khác với bức tranh Hà Nội lạnh trong hoài niệm của tôi.