Tĩnh Dạ Tứ
Thơ: Lý Bạch
Đầu giường ánh trăng rọi,
Mặt đất như phủ sương
Ngẩng đầu nhìn trăng sáng
Cúi đầu nhớ cố hương
Đã quay trở lại Boston được 1 tuần, nhưng mình vẫn luẩn quẩn trong những ký ức về Hà Nội, về những ngày Tết thật đầm ấm bên gia đình nhỏ và lớn, về tình cảm của những người thân dành cho chị em mình...
Mọi người nói rằng khi đã sống xa quê hương trong khoảng thời gian dài thì sự hòa nhập lại với những gì xưa cũ sẽ khó, nhưng với mình, cứ mỗi lần trở về và ra đi lại là nghìn lần thương nhớ .
Tất nhiên là không phải là không có những cái mình không thích khi về Hà Nội, ví dụ như sự ồn ào, bát nháo, thiếu quy hoạch của đô thị, giao thông ùn tắc, mức chênh lệch giàu nghèo, văn hóa đối xử giữa người và người...
Nhưng có lẽ nơi đâu có những người thương yêu, chăm sóc cho mình hết lòng, nơi đó vẫn là chốn thiêng liêng, và là gạch nối bền chặt nhất giữa quá khứ, hiện tại và tương lai, vì mình biết rằng dẫu mai đây vật đổi sao dời, mình luôn có cố hương để quay về.
Tết Kỷ Sửu - 2009
Friday, November 13, 2009
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment