Chỉ 2 hôm nữa là mình phải tạm biệt vùng thung lũng Silicon lạnh lẽo này để trở về với cái nắng, gió, và bụi của Việt
Lâu rồi mình đã quen với cảm giác có Cún ở bên cạnh trong mọi lúc, mọi nơi. Chẳng hiểu từ khi nào, Cún đã trở thành cả thế giới, cả bầu trời của mình, mặc dù từ khi bắt đầu yêu nhau, mình với Cún đa phần là ở cách xa nhau, đầu tiên thì mỗi đứa một nước, sau thì hai đứa cùng ở Mỹ, nhưng mỗi đứa một bang. Nhưng nhiều lúc mình nghĩ chính khoảng cách tạo nên chất kết dính kỳ diệu, cũng như chính những khác biệt lại là nguồn gốc của những giao thoa về tâm tưởng.
Hai đứa là hai mảng màu tương phản. Nói một cách văn hoa, nếu Cún là mặt trăng thì mình là mặt trời. Cún sống nội tâm, sâu sắc, giản dị còn mình thì cả thèm chóng chán, lại hơi phù phiếm... Thế giới quan của Cún gồm những con số, những phép tính, những phương trình, đúng sai rành rọt, còn mình theo đuổi khoa học xã hội nên chẳng phân định đúng sai bao giờ vì không thể tìm một đáp án duy nhất cho các vấn đề xã hội. Nhưng có lẽ những mặt đối lập này lại tạo nên lực hấp dẫn, vì chúng có thể bổ sung và hỗ trợ cho nhau.
Cún và mình đã có 2 tuần thật là vui ở California, ăn bao nhiêu cherry, kim chi, bulgogi, và sushi, chơi games, tụ tập với bạn bè, đi shopping. Thôi thì cố gắng hưởng thụ nốt những ngày còn lại trước khi phải đối mặt với 12 tiếng chênh lệch và một đại dương ngăn cách. Mình chắc không phải là một người duy tâm, nhưng rất hay trăn trở, day dứt với những gì thuộc về phạm trù tình cảm... Cún ơi, có người sẽ rất nhớ Cún lúc nằm ôm gối một mình ở nơi xa.
No comments:
Post a Comment