PA's 365 days: Đôi nét về thành phố phương Nam

Friday, November 13, 2009

Đôi nét về thành phố phương Nam

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Mình đã ở SG được 2 tuần. Mình yêu mùa hè nên yêu luôn cái nắng dìu dịu của phương Nam, tuy đôi lúc nhiệt độ lên quá cao cũng gây cho mình cảm giác trì trệ, mệt mỏi. Sống ở trong này mình có thể thấy rõ sự khác biệt của văn hóa vùng miền. Người SG sành điệu, biết làm mà cũng biết chơi, phóng khoáng trong cách suy nghĩ, tư bản trong cách làm việc, hoạt ngôn trong lời nói, cởi mở chân thành, và sòng phẳng. Người SG chuộng ăn uống tại hàng quán, rất thích đi cà fê cà pháo để bàn chuyện làm ăn kinh doanh, hoặc gặp gỡ tán gẫu với bạn bè... Ẩm thực SG thường có nhiều rau sống ăn kèm với các món ăn có vị ngòn ngọt.

Lần này vào SG mình không phải là một thực khách chỉ ghé chân vài bữa rồi lại đi, mình ở đây trong 2 tháng liền. Tuần đầu mình hơi bí bách vì phương tiện đi lại là xe ôm, rất bất tiện để hài hòa công việc với sở thích dạo quanh phố phường dạo quanh thị trường của mình. Tuy nhiên, mình cũng gặp được vài người bạn, đi ăn được một bữa sushi. Tuần thứ 2 thì nhờ có chiếc Nouvo mà chú Dương cho mượn, mình đã đều đặn đi Yoga, thưởng thức thêm được vài món đặc sản SG, và lang thang đến trung tâm thành phố ở Quận 1.

Có xe, mình mới cảm thấy thực sự làm chủ được cuộc sống. Chiếc xe đã làm hệ thống đường phố vốn rất xa lạ dần trở nên thân quen. Chắc phải mất một thời gian lâu nữa thì mình mới thực sự lượn lờ phố xá mà không cần hỏi đường về, nhưng mà ít ra thì chiếc xe máy cũng góp phần đẩy nhanh tốc độ thích nghi của mình với cuộc sống ở chốn phồn hoa này.

Nhưng mình nhận thấy rằng con người mới là yếu tố quan trọng để làm cho đất lạ gắn bó hơn với tâm hồn. Đợt này, Ty Mèo đang nghỉ hè cũng trở về SG để thăm gia đình. Ba chị em sàn sàn tuổi nhau, nên rất hợp cạ. Ngoài ra, các bạn bè mới ở cơ quan cũng là những sinh viên từ các nước khác đến và đều lạ lẫm với SG như mình, nên có thể cùng khám phá thành phố, các quán ăn, các chỗ vui chơi, và cả cách làm việc với đối tác Việt Nam về các vấn đề về quy hoạch.

Với sự bành trướng của đô thị để phục vụ cho các hoạt động kinh tế, SG giờ rộng gấp mấy lần ngày xưa. Các khu đô thị mới có diện tích trên 20 hecta (như An Phú, Phú Mỹ Hưng…) thường nằm ngoài khu vực trung tâm. Hàng ngày, người dân phải rất khó khăn để nhích từng bước qua dòng xe cộ đông đúc và khói bụi mịt mù để đến công sở. Đúng là không thể cấm ô tô đi lại trên phố, nhưng thêm một cái ô tô là các tuyến phố chính lại tắc nghẽn thêm một tý vì ô tô chiếm đến nửa diện tích của các phố trong các quận nội thành. Nhìn thấy ô tô là mình sợ, vì đi đằng sau ô tô là hứng trọn khói và bụi. Ô tô và đặc biệt là ô tô buýt làm cho người đi xe máy khổ sở. Ngược lại, những người đi xe máy cũng không muốn chọn lựa đi ngồi trên ô tô để tránh nắng tránh bụi vì ô tô thiếu tính cơ động. Quản lý được áp lực của phát triển là một vấn đề nan giải, nhất là khi nước mình quá thiếu nguồn nhân lực được đào tạo bài bản về quy hoạch để có tầm nhìn và định hướng đúng đắn.

Những người trẻ và ham chơi như mình thường dễ bị cuốn hút bởi phong cách sống thoáng và giống Tây ở SG, nhưng về lâu dài, mình nghĩ cái đọng lại khiến người đi xa vương vấn, day dứt, trăn trở thì không có (hoặc chưa có). Mình vẫn thích sự trầm lặng, tinh tế và kín đáo của người Hà Nội, thích cái vẻ trầm mặc cổ kính, không bị thị trường quá của Hà Nội, và cả đồ ăn đậm đà hương vị và bản sắc ở phía Bắc. Một cái nhìn hơi bị thiên lệch, mong các bạn phương Nam thông cảm.

No comments:

Post a Comment