PA's 365 days: Ôi Tùng Dương!

Friday, November 13, 2009

Ôi Tùng Dương!

Đêm qua là đêm của âm nhạc, một không gian âm nhạc hiện đại, đa chiều và gần gũi, được Tùng Dương tạo ra và thỏa sức vẫy vùng. Dương hát 10 bài liên tiếp mà chất lửa vẫn còn nguyên vẹn mỗi lần tiếng hát cất lên:

- Mùa thu cho em
- Gửi gió cho mây ngàn bay
- Cỏ và mưa
- Con cò
- Ôi quê tôi
- Trăng khát
- Trên đỉnh phù vân
- 1 bài jazz tiếng Anh
- Ngược sáng
- Nỗi khát

Âu cũng là duyên kỳ ngộ vì cứ mỗi lần về Việt Nam, mình đều mong đợi các show ca nhạc có Dương hát nhưng luôn bỏ lỡ các dịp. Lần này, không những được nghe một bài mà mình còn được thưởng thức một mini liveshow của Dương tại Phòng Trà Không Tên. Dương đã hát một lọat các ca khúc làm nên tên tuổi và ghi đậm phong cách âm nhạc rất đặc trưng của mình. Sân khấu bố cục giản dị, không gian nhỏ của phòng trà tạo cảm giác ấm cúng, khiến cho âm nhạc dường như không có khoảng cách. Ca sĩ hát hết mình, và khán giả (đặc biệt là PA) hân hoan cổ vũ và yêu cầu. Thế giới của người nghệ sĩ chạm tới thế giới của khán giả, hai bên gặp nhau trong niềm đam mê nghệ thuật. Ngoài ra, tiếp xúc với Dương sau ánh đèn của sân khấu thì thấy Dương rất bình dị, và hòa đồng.

Gu âm nhạc của mình rất bát nháo. Cái gì mình cũng nghe, và cũng có thể thích được, tuỳ tậm trạng, tùy thời điểm; từ jazz, blue, rock ballad, pop, R&B, classic, đến dân gian đương đại và ca trù... Nhưng đa phần, các bài hát nếu đã gắn với mỗi phần đời của mình phải có cái gì đó lạ trong giai điệu và ca từ, có sự và sáng tạo và thể nghiệm trong cách hát hay phối khí.

Có lẽ vì vậy, mình đã thích Tùng Dương ngay từ khi Dương xuất hiện ở SMĐH 2004 và công phá sân khấu này với nhiều ca khúc mới như Ôi quê tôi, Quê nhà, Trăng khát, Lửa mắt em, Yêu, Chạy Trốn... Các bài hát trên đều ẩn chứa tậm trạng của một người đang yêu mãnh liệt, có chất tự sự, có chất jazz phiêu lãng. Qua giọng hát khỏe, truyền cảm và kỹ thuật của Tùng Dương, những sắc thái cảm xúc này được phô trương rõ nét.

Gần đây, mình đặc biệt ấn tượng với album Những ô màu khối lập phương. Mình mê cái chất quái quái đầy tâm trạng Dương thổi vào từng ca khúc. Album khơi gợi một không gian thiền, làm cho người nghe thấu cái cảm giác cô quạnh mông lung của con người cùng với những luẩn quẩn trong cuộc sống và những khao khát bất thành của họ. Nền nhạc New Age kết hợp giữa dân gian đương đại và cổ điển tạo ra một thứ âm nhạc hiện đại, nhưng lại rất có hồn Việt. Nó chạm đến góc tâm linh trong sâu thẳm mỗi người.

Mình cho rằng Tùng Dương là nam ca sĩ trẻ số 1 của Việt Nam hiện tại. Nhiều bài Dương đã hát, không ca sĩ nào có thể thể hiện lại mà cũng đạt hiệu quả như vậy. Dương là một cá tính âm nhạc hiếm có.

Mọi người hãy thưởng thức ca khúc Đỉnh núi lãng quên!

No comments:

Post a Comment