Ngày xưa, vì nhà ở quận Hoàn Kiếm, mình thường đi bộ đến Cung thiếu nhi để học đàn Organ, đến năm lớp 6 thì thi vào trường Cao Đẳng nghệ thuật Hà Nội và tuần 3 buổi đạp xe đến ngôi trường nhỏ ở cuối phố Hai Bà Trưng để trau dồi kỹ năng đánh đàn và cảm thụ nhạc lý. Thời đấy, âm nhạc với mình là đam mê, vì nó cho mình rất nhiều thứ, ví dụ như tiền học bổng hàng tháng để mua báo truyện và ăn quà vặt, chuyến đi Sài Gòn để thi đàn, ở khách sạn 3 sao, ăn chiêu đãi ở nhà hàng xịn.... Nhưng mình không đủ kiên nhẫn để đi theo con đường âm nhạc chuyên nghiệp. Được 1 vài năm đầu khởi sắc, càng ngày niềm đam mê càng phai nhạt, nên lên cấp 3, mình cũng giã từ trường nhạc luôn.
Lan man như vậy để nói rằng tuy mối duyên của mình với âm nhạc dang dở nhưng vì đã từng được đào tạo bài bản một thời gian, tình yêu âm nhạc đã ngấm vào máu. Khi rảnh rỗi, mình thường ngồi vào đàn, đánh đi đánh lại những bài hồi xưa đã học thôi, nhưng vẫn thấy hay ho. Một sở thích khác liên quan đến âm nhạc là tìm hiểu nhạc Việt, vì nghe nhạc bằng tiếng Việt cho mình cảm giác gần gũi, đồng điệu.
Mình thấy có vẻ như nhạc Việt đương đại không phổ biến lắm trong giới du học sinh. Vì vậy, qua blog, mình muốn chia sẻ những gì mới nhất của nhạc Việt với mong muốn nối kết nhạc việt gần hơn nữa với những người trẻ, cùng thế hệ 8x với mình. Nhạc Việt bây giờ cũng hiện đại, nhiều trào lưu, và có rất nhiều nghệ sĩ thực thụ ở Việt Nam, chịu khó tìm tòi cái mới, cái hay và đưa nhạc Việt ra khỏi lũy tre làng để hòa nhập với thế giới.
Gần đây mình mới phát hiện ra một tài năng, bạn Thanh Bùi, nên giới thiệu luôn. Mời mọi người nghe 2 ca khúc của bạn này I'm forbidden và Mirror Mirror.
Wednesday, April 14, 2010
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment