PA's 365 days: May 2010

Saturday, May 29, 2010

Mama, I love you!

Giờ này chắc mẹ tôi đang bay qua đại dương, vượt ngàn dặm đường để trở lại Hà Nội... Sáng nay, lúc tiễn mẹ ra sân bay, tôi không kìm được hai dòng nước mắt. Thời gian 2 tháng mẹ sang, tôi mới lấy lại được cân bằng và bình tâm đảm nhận thiên chức làm mẹ. Sau khi sinh con, tôi thấy rất sốc vì cuộc sống của của tôi thay đổi nhiều quá. Là một người mơ mộng, hoạt ngôn và hướng ngoại, việc phải ở nhà, không sự nghiệp, sống khép kín trong bốn bức tường với công việc nội trợ và chăm em bé đã khiến tôi trở nên bi quan và u uất. Chưa bao giờ tôi lại có cảm giác thèm được đi đến trường hay đến cơ quan như lúc này, vì tôi muốn được làm một việc gì đó để suy nghĩ, động não, giao lưu và học hỏi. Nhưng từ khi có mẹ ở bên cạnh, tôi thấy lạc quan hơn khi nhìn vào tương lai. Mẹ luôn nói rằng con gái có lứa có thì, quá tuổi sinh đẻ, có muốn cũng chẳng đẻ được, trong khi tôi có cả cuộc đời để xây dựng sự nghiệp. Với bằng cấp và năng lực của tôi, mẹ tin rằng tôi sẽ khẳng định được mình ở bất cứ môi trường nào. Đã qua rồi cái thời con gái lui về hậu phương làm nội trợ, nên tôi hãy xem thời gian ở nhà nay là khoảng lặng để tập trung chăm lo tốt nhất cho em bé. "Có được thằng cu" theo như lời mẹ, là giá trị hơn tất cả các thứ khác trên đời. 1 năm sau, khi em bé cứng cáp, tôi tha hồ rảnh rang mà cống hiến cho xã hội ...

Bây giờ cũng như lúc xưa, tôi luôn tin những lời mẹ nói là chân lý, vì nhờ có sự giáo dục, định hướng đúng đắn của mẹ, tôi mới có được vị trí hôm nay, có tấm bằng MIT để thỉnh thoảng lấy ra ngắm nghía, tìm được một người bạn đời tuyệt vời, và sinh được một thiên thần nhỏ.

Ở bên mẹ, tôi luôn ngạc nhiên vì mẹ dường như không biết mệt, làm hết việc nọ đến việc kia mà vẫn luôn miệng cười. Tôi thấy có một mình tôi, loay hoay chăm con là không có thời gian làm gi khác, cuối ngày mệt lả, nên hay cáu kỉnh. Vậy mà, mẹ sang, mẹ đảm đương hết mọi việc nhà, từ bế em bé, cho em bé ăn, đến nấu cơm trưa, cơm tối, dọn dẹp nhà cửa...Ngoài việc cho con bú, tôi chẳng phải động tay động chân làm gì. Tôi thấy cuộc sống tươi đẹp hơn bội phần :)

Mẹ hay xuýt xoa là nuôi trẻ con thời nay, đặc biệt là nuôi trẻ con ở Mỹ thật là sướng. Không phải giặt tã, đun nước nóng, không phải lo giữ ấm hay tránh nóng cho em bé vì thời tiết ôn hòa, trong nhà có điều hòa, có sưởi, thức ăn lại đảm bảo vệ sinh, sữa bột thì sẵn có, đồ chơi cũng đủ thứ ... Mẹ kể là ngày xưa sinh con đã nhọc nhằn, nuôi con còn vất vả trăm lần. Thời bao cấp, người người nhà nhà phải xếp hàng từ tinh mơ sáng để mua dầu, gạo, thịt...kinh tế khó khăn, nên cái gì cũng thiếu thốn, vậy mà mẹ vẫn nuôi được 2 chị em tôi khôn lớn.

Nghe những câu chuyện mẹ kể về bà tôi, mẹ tôi, và bao người phụ nữ Việt Nam cùng thời với họ đã trải qua 5-6 lần vượt cạn, 4-5 lần hút nạo, vài lần băng huyết, sinh con trong trời giá lạnh, cũng như những khi nắng đổ lửa, nuôi con trong đói nghèo cơ cực, tôi thấy phận người phụ nữ Việt Nam thật lắm gian truân.

Tôi nghĩ tất cả những người mẹ trên thế gian thật vĩ đại, nhưng những người mẹ Việt Nam là những người vĩ đại nhất vì họ có một sự chịu đựng phi thường, có tính kiện nhẫn, có tình yêu thương bao la. Dường như họ sinh ra trên đời này là để hy sinh cho chồng cho con, là để sống vì người khác. Vì họ, vì những tấm gương ấy, tôi cũng sẽ gắng sức trở thành một người mẹ tốt vì tôi muốn con trai tôi lớn lên cũng cảm nhận được trọn vẹn tình thương yêu, quan tâm, hy sinh tất cả, như mẹ đã dành cho chị em tôi.